Bỏ lỡ khi thanh xuân nên đành chờ mai sau
- Xunpham

- 30 thg 5, 2021
- 1 phút đọc
Đã cập nhật: 4 thg 9, 2021
Có nhiều khoảng thời gian xa nhau, mình không nhớ đến nhau, không nghĩ về nhau. Nhưng đến một lúc nào đó bất chợt gặp lại, những cảm xúc xưa cũ vẫn y nguyên, tròn đầy. Đột nhiên những giọt nước mắt rơi, trực trào vì chợt nhận ra hóa ra ta chưa bao giờ quên họ, chưa từng để họ đi vào dĩ vãng. Họ vẫn ở đó, trong trái tim ta, ở một vị trí nhất định sâu thẳm, chưa hề rời đi lần nào.
Chẳng phải vì họ không rời đi, mà vì ta chưa từng mở cửa để giải thoát cho họ.
Ai đó từng nói những người có duyên nợ thường rất khó để giải thoát cho nhau. Mình có cả duyên và có cả nợ, duyên đã hết nhưng nợ thì chưa. Có cố đến thế nào cũng chẳng thể cùng thời điểm.
Hóa ra đúng người và đúng thời điểm là điều kiện cần và đủ.
Công việc, không làm việc này thì có việc khác nhưng gặp được người mình ưng có khi chỉ có một lần. Chỉ biết cố gắng hoàn thiện bản thân thật tốt, chăm sóc bản thân thật tốt, để khi gặp được đúng người, ta sẽ tự tin mà tiến tới, cùng họ vun đắp những ước mơ, có thể cùng vui mà đi qua những ngày dông bão.
Thiết nghĩ, nợ mình chưa trả được có lẽ bởi vì người ở tương lai chưa tới.



Bình luận