Mưa lạc lối về
- Xunpham

- 31 thg 5, 2019
- 1 phút đọc
Những cơn mưa mùa hạ gần đây xối xả quá! Cứ chừng chập chiều tối là bầu trời ầm ập, u ám rồi đổ rào trắng xóa. Mưa ngập cả lối về. Dòng người xô đẩy, hối hả chạy xe như mắc cửi.
Đã rất lâu rồi em không ngang qua con đường đó, con đường mà em lấy tên là Nỗi nhớ, thời gian như chỉ được tính bằng quãng đường từ nhà đến công ty và từ công ty trở về nhà.
Lối không đi lâu sẽ thành hoang vắng, vắng cả bóng anh và Hà Nội lại thêm buồn.

Và thật bất công phải không ạ khi em cứ liên tục nhắc tới anh và nghĩ tới anh. Có lẽ em biết rằng chẳng có gì là chắc chắn cả nên em đã không hề thôi nghĩ về anh. Ước chi đây là lần cuối anh nhỉ, để em có thể được trao cơ hội cho người đến sau. Để cả bản thân em nữa chứ, sẽ thật thoải mái khi nhìn lại mình quãng thời gian vừa rồi.
Anh và em, làm gì, ở đâu, lại không phải nhắc báo cho nhau như trước. Những tin nhắn, cuộc gọi cứ thế đi vào lãng quên, tất cả chỉ còn lại là trạng thái bạn bè được đặt mặc định trên facebook...



Bình luận