top of page
Tìm kiếm

Vẫn cùng yêu một thành phố nhưng chẳng còn yêu nhau

  • Ảnh của tác giả: Xunpham
    Xunpham
  • 12 thg 9, 2019
  • 7 phút đọc

Hè nào, Tết nào hay những dịp nghỉ lễ nào được về dài ngày, tôi đều tranh thủ dành thời gian để lên nhà thăm anh và thăm gia đình anh. Dù ít dù nhiều những gói quà, đều kèm những tình cảm chân thành nhất tự đáy lòng tôi.


Tôi biết anh vì anh là anh trai của bạn thân tôi. Cả nhà anh ai cũng hiền lành và nhân hậu hết sảy. Bố mẹ anh là cán bộ nghỉ hưu, hiện vẫn đang vận hành một xưởng sản xuất gỗ cạnh nhà cho vui tuổi già. Hai bác đã có tuổi nhưng có tâm hồn luôn trẻ trung và vô cùng cởi mở, ai ai cũng yêu quý giúp đỡ và luôn được lòng hàng xóm xung quanh.


Anh là con cả trong nhà. Sau khi tốt nghiệp một trường đại học top đầu cả nước về ngành y dược anh liền thi đỗ vào viện K thành phố nhưng anh lại chọn con đường về quê thay vì làm việc ở nơi này. Anh quyết định về trong sự bồi hồi của tôi và sự hân hoan của cả gia đình.


Trước ngày anh về, chúng tôi cùng nhau đi ăn món anh thích và anh bảo, anh về trước lo việc còn tôi chịu khó về sau nhé. Đó là khi tôi chưa học xong và chưa biết sẽ xin việc như thế nào. Tôi chẳng dám hứa điều gì với anh, tôi chỉ an ủi anh về bình an và luôn vững tin vì luôn có tôi ủng hộ!


May mắn lại mỉm cười với anh lần nữa khi anh lại tự mình thi đỗ vào bệnh viện huyện nhà, anh mừng như phát khóc gọi điện báo cho tôi suốt một giờ. Chúng tôi buộc phải quan tâm nhau xa, tôi cũng mừng cho anh và thấy nhẹ lòng với những sự lo lắng thừa thãi của mình. Anh tài giỏi, ý chí và mạnh mẽ nên anh làm gì mà không được cơ chứ, chỉ là tôi đã lo lắng thái quá mà thôi.


Anh và tôi vẫn nói chuyện với nhau sau những giờ làm việc của anh. Trước thì anh tranh thủ những giờ giải lao để video call với tôi, chúng tôi thường xuyên kể nhau nghe những câu chuyện thường vặt; những câu chuyện anh đi viện; chuyện bệnh nhân; rồi cả chuyện những cô y tá, cô điều dưỡng mới đưa đẩy anh như thế nào... Anh hỏi tôi có lo lắng không, tôi bảo có, anh cười bảo vậy nhanh về với anh đi rồi cười hì hì.


Suốt một năm cách xa, dịp cuối tuần nào anh cũng bắt xe lên HN ở bên tôi; còn tôi cũng tranh thủ những kỳ nghỉ để về xem anh đi trực.


Lắm lúc lâu quá chẳng được gặp nhau, âu cũng vì anh phải làm thêm quá nhiều và tôi cũng bị bận bịu vì đi thực tập. Anh bảo có lúc chỉ muốn phi ngay lên mà xách tôi về, còn tôi thi thoảng cũng vì nhớ mà đâm mơ hồ, tính bỏ tất cả để về với anh luôn. Nhưng thực tế lại chẳng bao giờ để chúng tôi làm điều đó, cứ cố dồn nén rồi chịu đựng, nhìn nhau qua màn hình điện thoại an ủi nhau.


Anh được lên chức vào mùa xuân sau hơn một năm làm việc. Công việc hiện tại của anh cũng tăng gấp ba lần, anh bù đầu vào đi trực, đi học rồi đi công tác... Anh còn không đủ thời gian để là quần áo và tắm rửa. Lúc nào gọi cho tôi anh cũng trong tình trạng thiếu ngủ, dăm ba câu sau đó anh lăn ra ngủ lúc nào chẳng hay. Số lần tôi cúp máy sau bằng số lần chúng tôi nói chuyện.


Người ta thường nói nơi xa nhất là nơi ta chưa từng tới và người xa nhất là người bên ta nhưng ta lại không sao với đến được. Trong những giấc mơ ngày xưa của anh và tôi cũng có giấc mơ đã trở thành hiện thực nhưng cũng có những khoảnh khắc trong cuộc sống mà anh với tôi vĩnh viễn chẳng thể nào đi qua được nó.


Khi nền Giáo dục nước nhà đi xuống thì tôi cũng xác định được rằng con đường tiến thân của tôi sẽ thêm phần khó khăn, và ý định trở về quê hương theo gợi ý của anh sẽ vẫn là dấu chấm hỏi lớn. Tôi và anh thường xuyên tranh luận với nhau về vấn đề này, anh một mực cho rằng chỉ cần tôi về quê với anh thì lương bao nhiêu không quan trọng, có lần anh còn ngụ ý rằng tôi học xong có xin được việc hay không cũng chẳng có gì nghiêm trọng hết, nếu tôi ở nhà thì anh cũng chẳng bận tâm hay càu nhàu. Với anh là bình thường, nhưng anh có biết với tôi nó giống như là kẻ thất bại.


Anh luôn sốt ruột được lên HN để cùng tôi thu xếp về quê trong những ngày tôi còn chờ bằng. Thực sự điều ấy làm tôi thấy rối trí vì chưa một lần anh ạ, anh hỏi em xem em có muốn về cùng anh không?


Ngày tôi nhận bằng, anh bí mật mời cả bố mẹ anh đến để chúc mừng tôi. Tôi rất bất ngờ nhưng vì đã quá quen hai bác và hai bác cũng rất vui vẻ nhiệt tình nên tôi cũng bớt áp lực. Chúng tôi cùng nhau đi ăn và nâng ly cho tấm bằng Đại học đầu tiên của tôi. Ngày hôm ấy sẽ thật là đẹp nếu anh không từ tốn đặt ly xuống và nói với bố mẹ rằng sắp tới tôi sẽ về quê cùng anh và hai chúng tôi muốn xin ý kiến hai bác về những dự định sắp tới.

.........................................................................................................................................................


Chia tay anh hơn sáu tháng thì tôi được tin anh lấy vợ. Em gái của anh (tức bạn thân của tôi) có nói với tôi trước một ngày anh cưới.


Từ sau lần gặp gỡ ấy, thì chúng tôi chia tay. Vì với anh, tôi không còn thấy mình được tôn trọng như trước hay anh đang muốn kiểm soát tôi còn tôi thì vẫn còn nhiều tơ tưởng.


Tôi đã rất nhớ anh, rất tò mò về cuộc sống của anh nhưng tôi không dám hỏi, tôi càng không dám nói chuyện với bạn tôi về anh như trước. Tôi sợ bạn trách tôi, tôi sợ bạn thương anh...


Thời gian đó tôi vẫn loay hoay trong chính công việc của mình. Có nhiều lần vấp ngã, tôi cúi xuống tự vấn đáp với chính bản thân mình rằng có khi nào nếu tôi nghe anh về quê thì mọi chuyện đã ổn hay không? Tôi vẫn cần một bờ vai để dựa vào, vẫn mong muốn một chỗ bình yên như anh sau những ngày trái gió trở trời, vẫn thương anh nhưng vẫn giận anh. Tôi thường một mình ngồi nghĩ vẩn vơ, bất giác biết rằng "có những khoảnh khắc trong cuộc sống mà anh và tôi chẳng thể nào qua lại được".


Tôi chưa hề đề phòng tâm lý cho ngày biết anh sẽ không còn thuộc về mình. Anh lấy vợ - một người nghề nghiệp giống như tôi nhưng có phần may mắn hơn. Tôi rất ích kỷ khi chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một người nắm tay anh mà không phải tôi, sẽ có một người ôm anh - không phải tôi và một người sẽ bên anh mãi mãi - cũng không phải tôi. Tôi bật khóc nấc lên - không phải tôi thật rồi, thế tại sao tôi lại quyết định như thế? Tôi đã khóc thật to nhưng chỉ mình tôi nghe được.

............................................................................................................................................................

Khi xác định được vị trí của bản thân, tôi đã không còn qua nhà anh như những ngày trước nữa. Tôi biết được sự sum họp của nhà anh bây giờ đã đủ đầy và không cần thêm bất kỳ ai khác. Tôi nghe bạn khoe anh giờ phất lắm, anh đã mở thêm được hai cơ sở khám tư, rồi cả mở thêm phòng khám từ thiện tại nhà. Anh thật xứng đáng với nhiều sự ngưỡng mộ; với sự lương thiện vốn có và cả tài năng của anh, tôi tin anh còn bước xa hơn trong sự nghiệp của chính mình, đây cũng là tin vui nhất mà tôi được biết về anh.


HN trời đã vào thu - và một mùa tựu trường lại đến. Tôi đem áo dài và vài bộ đồng phục ra để là cho thật phẳng phiu chuẩn bị cho một trường kỳ mới. Anh từng bảo rất thích trông tôi mặc áo dài, dù tôi ngắn xíu có một mẩu thôi à. Nhưng anh nói như thế trông xíu xíu ngộ ngộ hay hay, nên anh chỉ mong khai giảng xong là đến 20/11, 26/3 và rồi tổng kết - những dịp mà tôi sẽ diện áo dài và tung tăng chạy khắp nhà.


Cũng có một mùa trong năm mà tôi yêu thích nhất, đó là mùa cưới. Mùa của hạnh phúc lứa đôi, mùa của những lời chúc phúc, mùa của những đôi lứa yêu nhau được về chung một nhà, mùa của sự trọn vẹn và mùa của những gương mặt mới trong sự hân hoan của cả dòng họ. Đâu đâu cũng thấy sắc đỏ, đâu đâu cũng có những bộ Comple, những bộ cánh trắng công chúa; những nụ cười tưởng như chẳng bao giờ tắt và những nụ hôn tưởng như kéo dài đến bất tận.


Khép lại thanh xuân này bằng một đám cưới để mở ra một "thanh xuân" khác. Cảm ơn anh đã giúp em giải thoát được nỗi bứt rứt trong em.


Là tình yêu nơi anh vẫn còn vẹn nguyên. Nên anh à, anh có quyền hạnh phúc!

Hanoi, two years!!!


 
 
 

Bình luận


Post: Blog2_Post
  • Facebook
  • YouTube
  • Blogger
  • Instagram

2019 by Xunpham

bottom of page